Tốt!Tối nay bố mẹ lại phải trải qua một chuyến hành trình dài trên chuyến tàu!Mặc dù tôi cảm thấy miễn cưỡng muốn từ bỏ nhưng tôi không thể làm gì được. Suy cho cùng thì anh trai tôi thực sự cần họ ở đó.Tôi không thể ích kỷ như vậy được. Thật không thích hợp khi luôn để bố mẹ ở bên mình!
Để dành nhiều thời gian hơn cho họ, tôi xin nghỉ phép vào buổi chiều, dành thời gian cho họ, rồi nghe họ cằn nhằn tôi!Không, tôi đang viết bài ở đây với bố tôi ở bên trái và mẹ tôi ở bên phải. Một lúc, họ nói rằng tôi nên ăn uống đầy đủ và đừng kén chọn cái này cái nọ. Khoảnh khắc khác, họ nói rằng tôi nên uống nhiều nước hơn và không chỉ uống nước ngọt mỗi ngày, và quan trọng nhất là không uống cola. Lần khác, họ nói rằng tôi nên tập thể dục tốt và đừng dành hai ngày câu cá và ba ngày phơi khô!Sức khoẻ của bản thân mình là quan trọng nhất... Hai người thay phiên nhau nói về mình ở đây, biết rằng họ đang lo lắng cho mình, than ôi!Tôi không muốn họ rời đi!
Tôi thực sự hạnh phúc khi có bố mẹ ở bên cạnh, nhưng bố mẹ không phải là của riêng tôi và tôi không thể luôn để họ ở bên mình!Một khi bố mẹ tôi ra đi, những ngày vui được trở về nhà bố mẹ hàng tuần của tôi sẽ không còn nữa!Ôi, càng nghĩ càng thấy bất hạnh!Than ôi, tôi thực sự không muốn họ rời đi!
Tôi biết họ cũng đang lo lắng cho hoàn cảnh của gia đình anh tôi. Nếu họ không để họ đi, họ sẽ không vui. Khi còn nhỏ, việc vâng lời họ chỉ là hiếu thảo thôi phải không?Vì thế khi họ nhờ tôi mua vé tàu cho họ, tôi phải ngoan ngoãn mua. Tôi sẽ mua vé vào ngày họ yêu cầu tôi mua chúng!Chỉ cần làm theo họ và làm cho họ hạnh phúc!
Thực ra, dù bố mẹ có ở đâu thì tôi vẫn sẽ yêu thương họ như mọi khi. Tôi chỉ cần điều chỉnh kế hoạch ở với bố mẹ một đêm một tuần thành gọi điện cho bố mẹ mỗi tuần một lần!Miễn là họ hạnh phúc, khỏe mạnh và an toàn!