Khi tôi đang đi bộ đến lối vào tàu điện ngầm vào buổi sáng, tôi chợt nghĩ đến một điều kỳ lạ trước đó:
Đó là một buổi sáng đầy tuyết khi tôi bước ra khỏi đơn vị của mình. Vừa rẽ vào một làn đường nhỏ dành cho xe cộ qua lại trong cộng đồng, có một chiếc ô tô cầm phong bì đỏ chạy chậm trước mặt tôi. Người lái xe vẫy tay với tôi. Tôi nhìn không nhận ra anh nên lờ anh đi và tiếp tục bước đi. Kết quả là tài xế dừng xe ngay trước mặt tôi, xuống xe và nói với tôi: Bạn có định đến lối vào tàu điện ngầm để đi tàu điện ngầm không?Con đường này trơn trượt làm sao!Hãy để tôi đưa bạn đi một lúc! Dù không quen biết anh nhưng tôi cảm thấy xấu hổ khi từ chối vì sự nhiệt tình của anh nên lặng lẽ lên xe. Tôi chọn ngồi ở ghế sau vì tôi chưa quen với anh ấy. Lên xe, tôi không dám nói gì, chỉ ngồi im lặng. Chắc tài xế nghĩ tôi quá dè dặt nên không dám nói chuyện với tôi nữa. Thế là hai chúng tôi lặng lẽ đến lối vào tàu điện ngầm, tôi nói lời cảm ơn và vội vàng xuống xe!
Sự việc đã kết thúc như vậy. Hôm nay tôi chợt nhận ra đối phương đang thu phí?Lúc đó tôi xuống xe và rời đi thật bình tĩnh. Liệu anh ấy có đặc biệt ngạc nhiên không?Không ngờ người mà tôi đã cố gắng thuyết phục lên xe lại bỏ chạy mà không trả tiền cho anh?Nhưng nếu đối phương không tấn công thì tại sao lại muốn kéo tôi?Tôi và anh ấy hoàn toàn không quen biết nhau, tôi cũng khá dũng cảm bước lên xe. Nếu người kia là người xấu thì mình có chết không?
Nghĩ đến tất cả những điều này tôi cảm thấy rất buồn cười và kỳ lạ. Bạn đã bao giờ gặp phải điều như vậy chưa?Tôi có nên nói với mọi người rằng trên thế giới có tình yêu đích thực không?Hay chúng ta nên cảnh báo mọi người hãy cẩn thận với kẻ xấu?Tôi cũng không thể hiểu được!