Không biết đó là vấn đề của riêng tôi hay ai thích chữ nghĩa cũng vậy, nhưng trong tôi luôn có những cảm xúc khó giải thích.
Tâm trạng tôi chưa đủ bình tĩnh nên sau bữa tối, tôi mặc áo khoác vào và nói sẽ đi dạo.Cao Lư cũng đứng dậy, cầm áo khoác cùng tôi đi ra ngoài. Khi bước đi, anh ấy bảo em trai mình hãy làm thí nghiệm khoa học ở nhà với đứa con nhỏ của mình và đừng nghịch ngợm.
Có chút ngạc nhiên nhưng không hề ngạc nhiên chút nào. Anh ấy luôn là người nói nhiều hơn lời nói.Thuyết phục anh ta cũng chẳng ích gì nên anh ta chỉ làm theo.
Tuy rằng đã là cuối đông nhưng hôm nay trời cũng không lạnh lắm.Gió chiều xào xạc lá trên ngọn cây, vầng trăng ngượng ngùng khuất trên ngọn cây phía xa.
Khi tôi đưa tay ra, gió tuột khỏi kẽ ngón tay nhưng anh lại ở trong tầm tay, mang lại cho tôi hơi ấm trong lòng bàn tay và sự bình yên trong lòng.Cúi đầu xuống, ánh trăng chiếu nhẹ xuống mặt đất. Bóng hai chúng tôi âu yếm nhau bị ánh trăng kéo dài, bóng bụi tre che khuất.
Ánh trăng như nước, ta bước đi chậm rãi trong ánh trăng nước.Đôi khi tôi cảm thấy sự quan tâm của mặt trăng đối với thế giới giống như ánh mắt của người yêu. Nói chính xác thì nó giống như ánh mắt của anh ấy. Tôi đi đến đâu ánh mắt anh cũng dõi theo tôi.
Nhìn vào bóng của chúng tôi, tôi cảm thấy hơi ấm giữa những ngón tay của mình.Lời nói trong lòng tôi dâng lên rồi rơi xuống, rơi xuống rồi lại trỗi dậy, nhưng cuối cùng thì chữ “cảm ơn” vẫn không được nói ra.
Tôi không thể nói ra thành lời nhưng tôi đã nghĩ về điều đó rất lâu trong lòng. Tôi cũng có thể viết nó ra. Biết đâu một ngày nào đó tôi sẽ cho anh ấy thấy: Ánh trăng như nước. Dưới ánh trăng như nước, cảm ơn em đã cùng anh bước đi.Từ lúc chúng ta gặp nhau cho đến nay, em đã cùng anh vượt qua gió mưa, cùng anh trong vui buồn, trong vui buồn, cùng anh buổi sáng và buổi tối, ngày qua ngày, năm qua năm, không hề thay đổi.Anh cũng mong kiếp này em và anh sẽ tiếp tục ngắm mây sông, đi biển nhặt hoa, cùng nhau bình yên...